Nhìn lại 10 trận chung kết Champions League vĩ đại nhất mọi thời đại
Suốt hơn ba thập kỷ kể từ khi Europa Cup I chính thức đổi tên thành UEFA Champions League vào năm 1992, sân khấu bóng đá danh giá nhất châu Âu đã chứng kiến vô số khoảnh khắc làm rung chuyển thế giới …
Suốt hơn ba thập kỷ kể từ khi Europa Cup I chính thức đổi tên thành UEFA Champions League vào năm 1992, sân khấu bóng đá danh giá nhất châu Âu đã chứng kiến vô số khoảnh khắc làm rung chuyển thế giới túc cầu. Những cú trượt chân định mệnh, những pha đánh đầu ở phút bù giờ, những màn ngược dòng không tưởng — tất cả đã khắc sâu vào ký ức của hàng triệu người hâm mộ. Dưới đây là 10 trận chung kết đáng nhớ nhất, được xếp hạng từ góc nhìn của những người yêu bóng đá đã dõi theo từng nhịp đập của giải đấu.
Real Madrid 3-1 Liverpool (2018)
Trận chung kết tại Kyiv năm 2018 mang đến một kịch bản mà không ai có thể viết nổi. Real Madrid bước vào trận đấu với tư cách đội bóng đã giành ba trong bốn chức vô địch gần nhất, nhưng chiến thắng lại đến theo cách đầy bi kịch cho phía đối diện. Loris Karius, người thay thế thủ môn Alisson đang chấn thương, trở thành nhân vật phản diện bất đắc dĩ khi ném bóng thẳng vào người Karim Benzema dẫn đến bàn mở tỷ số, rồi để cú sút từ xa của Gareth Bale lọt qua tay ở bàn thứ ba. Nhưng chính Bale mới là người chiếm trọn ánh đèn sân khấu với cú xe đạp chổng ngược không thể tin nổi, khôi phục lợi thế cho Real Madrid chỉ ít phút sau khi Sadio Mané gỡ hòa. Pha lập công ấy xứng đáng là viên ngọc trên vương miện của một đêm chung kết mang đậm dấu ấn cá nhân.
Porto 3-0 Monaco (2004)
Mùa hè năm 2004, José Mourinho và Porto viết nên câu chuyện cổ tích đẹp nhất dành cho những đội bóng nhỏ. Đối đầu với Monaco của bộ đôi tiền đạo Dado Prso và Fernando Morientes — những chuyên gia đánh đầu hàng đầu thế giới thời bấy giờ — Porto áp đặt lối chơi phòng ngự kỷ luật và tấn công mang tính cơ hội. Carlos Alberto, Deco và Dmitri Alenichev lần lượt ghi bàn trong chiến thắng 3-0 lạnh lùng đến hoàn hảo. Chỉ một tuần sau, Mourinho rời Porto để đến Chelsea và tự giới thiệu mình bằng câu nói đi vào lịch sử: “Xin đừng gọi tôi là kiêu ngạo, nhưng tôi là nhà vô địch châu Âu, và tôi nghĩ mình là người đặc biệt.”
Ajax 1-0 Milan (1995)
Ba mươi hai năm sau chức vô địch châu Âu lần thứ ba liên tiếp, Ajax trở lại sân khấu lớn nhất vào năm 1995, đối đầu với Milan lừng danh của Fabio Capello. Dưới sự dẫn dắt của Louis van Gaal, với chín sản phẩm từ lò đào tạo trong đội hình xuất phát, Ajax gây chấn động khi Frank Rijkaard — huyền thoại Milan đã rời câu lạc bộ một năm trước để kết thúc sự nghiệp tại Amsterdam — kiến tạo cho Patrick Kluivert mới 18 tuổi ghi bàn quyết định ở phút 85. Chiến thắng ấy là minh chứng cho sức mạnh của niềm tin vào triết lý đào tạo trẻ, một di sản mà Ajax luôn tự hào.
Barcelona 2-0 Manchester United (2009)
Mùa giải đầu tiên trên cương vị huấn luyện viên đội một, Pep Guardiola đã mê hoặc châu Âu bằng phong cách tiki-taka cách mạng. Tại chung kết, Barcelona đối đầu với đương kim vô địch Manchester United của Sir Alex Ferguson — đội bóng sở hữu những cái tên như Rio Ferdinand, Nemanja Vidic, Paul Scholes, Wayne Rooney và Cristiano Ronaldo. Tuy nhiên, tất cả vẫn không đủ để ngăn cỗ máy xứ Catalan khi Samuel Eto’o và Lionel Messi lần lượt ghi bàn, khép lại một màn trình diễn tuyệt vời. Đó cũng là trận đấu cuối cùng trong màu áo đỏ của Ronaldo, người thừa nhận sau trận: “Chúng tôi đã chơi không tốt. Chiến thuật không ổn, và mọi thứ đều đi sai hướng.” Hai tuần sau, siêu sao người Bồ Đào Nha chuyển đến Real Madrid.
Milan 4-0 Barcelona (1994)
Trong mùa giải đầu tiên thiếu vắng bộ ba huyền thoại người Hà Lan gồm Ruud Gullit, Frank Rijkaard và Marco van Basten, Milan của Fabio Capello có lẽ đã chơi mùa giải vĩ đại nhất lịch sử câu lạc bộ. Được dẫn dắt từ hàng phòng ngự bởi Franco Baresi và Paolo Maldini, họ bước vào trận chung kết trước “Đội hình trong mơ” của Johan Cruyff — Barcelona với Romário, Michael Laudrup và Hristo Stoichkov dẫn đầu hàng công. Đó được kỳ vọng là cuộc đối đầu giữa sức mạnh tấn công không thể ngăn cản và bức tường phòng ngự bất khả xâm phạm. Kết quả, bức tường ấy đã nghiền nát đối thủ. Daniele Massaro lập cú đúp trong hiệp một, sau đó cú lốp bóng tuyệt đẹp của Dejan Savićević và bàn thắng của Marcel Desailly hoàn tất chiến thắng 4-0 gây chấn động, khi Milan ghi gần một nửa tổng số bàn thắng của họ tại Champions League mùa đó chỉ trong một đêm.
Manchester United 1-1 Chelsea (6-5 trên chấm luân lưu, 2008)
Tại Moscow, mưa xối xả trút xuống sân Luzhniki như thác đổ, tạo bối cảnh cho một trong những trận chung kết kịch tính nhất lịch sử. Cristiano Ronaldo mở tỷ số bằng cú đánh đầu uy lực, nhưng Frank Lampard nhanh nhạy san bằng ngay trước khi kết thúc hiệp một nhờ cú sút bị đổi hướng của Michael Essien. Trận đấu kéo dài đến hiệp phụ, nơi Didier Drogba bị truất quyền thi đấu ở phút 116 sau khi tát Nemanja Vidic, rồi đi vào loạt sút luân lưu nghẹt thở. Petr Cech cản phá cú sút của Ronaldo trên mặt sân ướt sũng, thắp lên hy vọng cho Chelsea. Nhưng rồi khoảnh khắc định mệnh ập đến: John Terry trượt chân trên mặt cỏ trơn trượt, đưa quả phạt đền đi chệch khung thành — khoảnh khắc mà sau này anh gọi là buồn nhất trong sự nghiệp. Edwin van der Sar sau đó cản phá cú sút của Nicolas Anelka, mang về cho Manchester United chức vô địch Champions League thứ hai.
Real Madrid 4-1 Atlético Madrid (2014)
Cuộc chờ đợi La Décima — danh hiệu Champions League thứ mười — kéo dài hơn một thập kỷ đối với Real Madrid. Năm 2014, đội láng giềng Atlético Madrid của Diego Simeone đứng trước cơ hội hoàn thành câu chuyện cổ tích khi Diego Godín đánh đầu mở tỷ số sau 36 phút. Trong phần lớn thời gian, kế hoạch phòng ngự kiên cường của Atlético hoạt động hoàn hảo, khiến Carlo Ancelotti và Real Madrid bế tắc. Cho đến phút 93, khi Sergio Ramos đánh đầu chính xác từ quả phạt góc, xé toạc giấc mơ của Colchoneros và đưa trận đấu vào hiệp phụ. Với thế trận đã nghiêng hẳn, Real Madrid tung hoành tại Lisbon. Gareth Bale đánh đầu nâng tỷ số, Marcelo tung cú sút xé lưới Thibaut Courtois, và Cristiano Ronaldo ghi bàn khẳng định từ chấm phạt đền. Tỷ số chung cuộc 4-1 kết thúc cuộc chờ đợi kéo dài của đội bóng Hoàng gia.
Chelsea 1-1 Bayern Munich (4-3 trên chấm luân lưu, 2012)
Trận chung kết tại Allianz Arena năm 2012 mang ý nghĩa đặc biệt khi Bayern Munich được chơi trên sân nhà — lợi thế hiếm hoi trong lịch sử giải đấu kể từ thập niên 1980. Sau khi chiếm ưu thế hoàn toàn, Thomas Müller cuối cùng mở tỷ số ở phút 83, đưa Bayern tiến gần đến chức vô địch đầu tiên kể từ năm 2001. Nhưng Didier Drogba bất ngờ vọt lên đánh đầu mạnh mẽ từ quả phạt góc của Juan Mata ở phút 88, kéo Chelsea trở lại trận đấu. Arjen Robben sút hỏng quả phạt đền trong hiệp phụ, đẩy trận đấu vào loạt luân lưu. Manuel Neuer cản phá cú sút của Mata, nhưng Petr Cech đáp trả bằng pha cản phá quả phạt đền của Ivica Olic, rồi chứng kiến Bastian Schweinsteiger sút trúng cột dọc. Drogba sút quả quyết định, niêm phong chức vô địch Champions League đầu tiên trong lịch sử Chelsea ngay tại hang sư tử.
Manchester United 2-1 Bayern Munich (1999)
Cần một phép màu để Manchester United hoàn tất cú ăn ba huyền thoại năm 1999. Sau khi đã giành chức vô địch Premier League và FA Cup trong mười ngày trước đó, Quỷ Đỏ bước vào trận chung kết tại Camp Nou trước Bayern Munich đầy quyết tâm. Mario Basler lẻn cú sút phạt vào góc thấp khung thành Peter Schmeichel ở phút thứ sáu, mang lại lợi thế sớm cho đội bóng Đức. Hàng phòng ngự kiên cố của Bayern, được dẫn dắt bởi Lothar Matthäus và thủ môn Oliver Kahn, chống chọi thành công cơn bão tấn công của Manchester United trong suốt phần còn lại của trận đấu. Nhưng rồi giờ bù giờ đến — hay như người Anh vẫn gọi, “Fergie Time.” Phút 92, quả phạt góc bị hàng thủ Bayern phá ra, bóng rơi đúng chân Ryan Giggs, tiền vệ người xứ Wales tung cú sút và Teddy Sheringham đổi hướng đưa bóng vào lưới gỡ hòa. Phút 93, David Beckham thực hiện thêm một quả phạt góc, Sheringham đánh đầu chuyền cho Ole Gunnar Solskjaer — cầu thủ vào sân thay người — tung cú sút đưa bóng vào nóc lưới của Kahn, hoàn tất màn ngược dòng khó tin nhất lịch sử bóng đá.
Liverpool 3-3 Milan (3-2 trên chấm luân lưu, 2005) — “Phép màu Istanbul”
Không trận chung kết Champions League nào có thể vượt qua đêm huyền thoại tại sân vận động Olympic Atatürk ở Istanbul năm 2005. Milan bước vào trận đấu với đội hình đáng sợ: Kaká, Jaap Stam, Cafu, Paolo Maldini, Clarence Seedorf và Alessandro Nesta. Phía bên kia, Liverpool của Rafael Benitez chấp nhận vai trò cửa dưới nhưng mang theo niềm tin mãnh liệt. Milan khẳng định đẳng cấp ngay từ đầu, Maldini ghi bàn chỉ sau 52 giây — bàn thắng nhanh nhất lịch sử các trận chung kết Champions League — và đội bóng nước Ý dẫn trước 3-0 khi bước vào giờ nghỉ. Mọi thứ tưởng chừng đã kết thúc. Nhưng trong 15 phút đầu hiệp hai, Steven Gerrard, Vladimir Šmicer và Xabi Alonso lần lượt ghi bàn, xóa sạch cách biệt trong chớp mắt. Liverpool cầm cự suốt phần còn lại của thời gian thi đấu chính thức và hiệp phụ, trước khi Jerzy Dudek trở thành người hùng với hai pha cản phá trong loạt sút luân lưu, niêm phong “Phép màu Istanbul” — màn ngược dòng vĩ đại nhất mọi thời đại.
Nhìn lại 33 mùa giải Champions League, điều khiến giải đấu này trở nên đặc biệt không chỉ nằm ở đẳng cấp của các đội bóng, mà ở những khoảnh khắc vượt ngoài mọi kịch bản. Từ cú trượt chân của Terry tại Moscow đến pha đánh đầu phút 93 của Ramos tại Lisbon, từ phép màu của Solskjaer tại Camp Nou đến đêm Istanbul không thể nào quên — mỗi trận chung kết đều mang đến bài học rằng trong bóng đá, không có gì là không thể. Đó chính là lý do hàng triệu người hâm mộ trên toàn thế giới vẫn ngồi trước màn hình đến những giây cuối cùng, bởi Champions League luôn biết cách tạo nên những câu chuyện vượt xa trí tưởng tượng.
FAQ
Trận chung kết Champions League nào được coi là vĩ đại nhất mọi thời đại?
“Phép màu Istanbul” năm 2005 giữa Liverpool và Milan thường được coi là trận chung kết vĩ đại nhất. Liverpool đã ngược dòng từ 0-3 để gỡ hòa 3-3 trong 15 phút đầu hiệp hai, sau đó giành chiến thắng trên chấm luân lưu nhờ những pha cản phá xuất sắc của thủ môn Jerzy Dudek.
Cầu thủ nào ghi nhiều bàn thắng nhất trong lịch sử các trận chung kết Champions League?
Cristiano Ronaldo giữ kỷ lục với 4 bàn thắng trong các trận chung kết Champions League. Siêu sao người Bồ Đào Nha đã ghi bàn trong nhiều trận chung kết khác nhau khi khoác áo Manchester United và Real Madrid.
Ai giữ kỷ lục bàn thắng nhanh nhất trong lịch sử chung kết Champions League?
Paolo Maldini giữ kỷ lục khi ghi bàn chỉ sau 52 giây trong trận chung kết năm 2005 giữa Milan và Liverpool tại Istanbul. Tuy nhiên, bàn thắng sớm đó không giúp Milan giành chiến thắng khi họ để thua ngược trên chấm luân lưu.